vì hầu hết những gì mình muốn làm đều ở dưới dạng từ ngữ, nên bây giờ dùng từ ngữ để lái nó đi

điều làm mình lấp đầy, câu hỏi được chọn lại sau cùng là là sự thảnh thơi, muốn thảnh thơi thì vô vi, nghĩa là không là gì cả thì sẽ không bị buộc làm gì cả - tâm không. rồi trong giây phút mình đưa các hành động về thẳng hàng, ngày nào cũng cân chỉnh tạo ra điểm cân bằng để bước từng chút. Đó không phải là trò chơi của hiệu suất, chỉ là tập đi trên dây cho vui.

đi vậy được 1 thời gian thì trong lòng cũng tỏ, rồi những lần tiếp theo quyết định gì cũng bớt nghĩ hơn. Quyết định sao cho mình đến được chỗ hiểu biết hơn, làm tròn vai diễn và thành thạo yêu thương. Không phải lúc nào mình cũng tỉnh táo, đặc biệt là lúc làm mà không để tâm.

hít thở, quán chiếu nhận biết nó như nó là nghe dễ mà không dễ. thời gian mới biết thì làm rất dễ vì tâm đắc và háo hức nhưng một thời gian thì 2 chất kích thích đó bắt đầu rã. tâm xao động bởi tin tức, thói quen và thước đo chung.

Nếu được nhất tâm làm thì thu gom tâm thế nào cho chuẩn xác, hay cứ là âm nhạc trượt ván lập trình và nuôi dạy con cái

ngoài mấy cái đó thì nó như nào? Hay từ những pháp này thôi mình sẽ chế tác ra những niềm vui nhỏ bé để trang trải suốt cuộc đời? phải chăng trong phút thoáng qua mình vừa thấy cái tôi đang bám víu vào những lĩnh vực đó, mình có nhất thiết phải nghĩ về định danh trong khuôn khổ của những mảng đó không? ánh mắt mình từng sáng lên với:

  • Giây phút yên lặng bên cạnh bà ngoại
  • Tạo ra một hình ảnh ngẫu nhiên khi vu vơ cây bút màu của con
  • Chú tâm và chịu khó nói lên ý nghĩ của mình trong cuộc họp
  • Lặng nghe và trau chuốt lời nói với vợ con trong bữa cơm cuối năm

tất cả đã được bao gồm trong tour Trải nghiệm trái đất. Sau 30 năm, các khuôn mẫu của con đường riêng đã dần lộ ra đầy đủ, hãy cứ đi và vui chơi nhưng để ý chân mình đang ở đâu.

cover